16aGV :)
Đăng nhập để có những tính năng tốt nhất!
Chưa có tài khoản? Hãy đăng kí!
Hãy đăng kí ngay cả khi bạn không phải thành viên 16aGV, đăng kí để giao lưu với lớp tớ :x
16aGV :)

[8a16 - THCS Giảng Võ]
 
IndexIndex  Trợ giúpTrợ giúp  Tìm kiếmTìm kiếm  Thành viênThành viên  NhómNhóm  Đăng kýĐăng ký  Đăng Nhập  

Share | 
 

 "Chuyện tình cây, lá và gió"...

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Tác giảThông điệp
tieuphongdepdai
Dân mứi thôi ạh :|
Dân mứi thôi ạh :|


Tổng số bài gửi : 7
Đến từ : ha noi
Điểm shố :x : 0
Thah dah : 0
Registration date : 05/11/2008

Bài gửiTiêu đề: "Chuyện tình cây, lá và gió"...   Thu Nov 06, 2008 6:06 pm

Khi yêu thương là không đủ, điều khôn ngoan nhất bạn nên làm là để người kia ra đi…

Cách đây vài năm, vô tình tôi đọc được một câu chuyện khá ấn tượng có tựa “Cây, Lá và Gió” của một tác giả Singapore. Theo thời gian, công việc, học tập, lý tưởng, hoài bão, yêu thương… - mọi thứ khi là trách nhiệm, khi là nghĩa vụ, mà có lúc lại là quyền lợi, khiến câu chuyện đó nhanh chóng mờ đi trong ký ức tôi. Nhưng không hiểu sao gần đây, tôi lại hay nghĩ về nó. Ngẫm lại, nếu quy chiếu những gì tôi vừa mới trải qua vào câu chuyện ấy, hẳn có những điểm tương đồng không ít…
Cây.

Tôi gọi mình là Cây vì tự thấy ngoài bản thân ra, không ai có thể phù hợp với vị trí ấy bằng mình trong tam giác kỳ lạ “Cây – Lá – Gió”.

Tôi quen cô ấy từ khi chúng tôi còn là những đứa trẻ. Đi qua năm tháng thơ ấu, rồi tuổi dậy thì, tình cảm với cô ấy trong tôi cứ lớn dần lên, một cách tự nhiên, từ lúc nào không hay. Nhưng…Tôi đã không đủ dũng cảm để thổ lộ bí mật to lớn ấy suốt 5 năm dài. Vì tôi biết dù cô ấy có phản ứng thế nào thì mọi việc sẽ không bao giờ có thể như trước được nữa. Ván bài đỏ đen ấy, tôi không dám chơi. Cứ thế, sự lo sợ, tự ti ngày một thống trị bản thân, giày vò chính tình yêu trong tôi, khiến tôi chỉ có thể cam tâm làm một người bạn sát cạnh, lặng lẽ yêu thương, lặng lẽ chăm lo cho cô ấy.

Và tôi cũng chỉ có thể tiếp tục lặng câm nhìn cô ấy yêu một người khác. Anh ta là đội trưởng tuyển bóng rổ trường cấp III của tôi, một gã trai ưa nhìn, thông minh, nổi tiếng là ga lăng. Nên ngay từ lần đầu tiên gặp, cô ấy lập tức dính sét ái tình cũng là điều có thể hiểu được.



Tôi đã từng thấy cô ấy yêu người khác...

Họ yêu nhau được 4 tháng. Phải, chính xác là bốn tháng, không sai. Bởi đi bên cuộc tình của họ, vẫn luôn có tôi, kẻ cần mẫn dõi theo, đếm ngày, đếm tháng. Suốt khoảng thời gian đó, thú thực đã không dưới một lần tôi rủa thầm cho anh chàng kia vô phúc gặp phải một vận hạn nào đó, ví như họ chia tay… Về bản chất, tôi không phải là một kẻ quá hẹp hòi đến vậy, nên chỉ có thể tự biện mình sự ích kỷ đó sinh ra chính từ tình yêu đơn phương với cô ấy…

Người ta yêu nhau đơn giản có thể chỉ từ một lý do, mà nhiều khi chẳng có một lý do nào hết, nhưng khi chia tay thì có thể viện ra cả tỷ nguyên cớ - những điều chẳng bao giờ là cản trở khi mà người ta còn yêu đương say đắm. Tôi không thực sự rõ nguyên nhân họ chia tay, nhưng biết chắc đấy chưa bao giờ là điều cô ý mong muốn.

Khoảng thời gian sau đó mới thật khó khăn. Dù chẳng mấy khi than thở nhưng tôi biết cô ấy đã khóc rất nhiều, nếu không nói là khóc cạn nước mắt. Hơn lúc nào hết, tôi biết mình phải luôn ở cạnh bên, vực cô ấy dậy sau cú ngã đầu đời. Hai cái vai dựa vào nhau bao giờ chẳng tốt hơn một, cuối cùng thì thời điểm nhạy cảm ấy cũng qua đi, nhưng tôi biết cô ấy vẫn còn chênh vênh lắm. Giống như người ta xâu kim qua một tấm vải vậy, dù kim có nhỏ đến mấy thì cũng không thể coi chẳng có lỗ hổng nào trên tấm vải được hết. Tình cảm con người cũng thế…

Mùa đông năm ấy, vào một ngày Hà Nội lạnh tê người, bỗng nhiên cô ấy gọi cho tôi và bảo “Này, bọn mình yêu nhau đi!”. Đấy quả thực là một lời đề nghị ngọt ngào đầy ấm áp. Tôi nhận lời, chẳng mấy do dự, dù sao thì điều kiện yêu nhau bí mật - không để người khác biết của cô ấy cũng chẳng phải trở ngại to tát gì, mà cũng có thể hiểu được. Tan vỡ một tình yêu đình đám trước đó đã khiến cô ấy như một con ốc, cố thu mình lại. Và như thế chúng tôi yêu nhau.

Đôi khi tôi tự hỏi cô ấy thực sự yêu tôi? Đó không phải là câu hỏi những người yêu nhau vẫn luôn đặt ra cho đối phương để khẳng định hạnh phúc mình đang có mà thực sự đó là một sự nghi ngờ. Mà thôi, dù có thế nào, thì có một điều tôi dám đoán chắc: Chỉ cần ở bên cạnh nhau, tôi nhất định sẽ làm cô ấy hạnh phúc.

Lá.

Lần tôi gặp bạn trai mình gần đây nhất, khi đưa tôi về, anh ấy bỗng tự nhiên hỏi bâng quơ: “Em có thấy anh giống một cái cây không?” Tôi sững người. Anh ấy cười xoà, bảo không có gì, vẫy chào, chờ tôi vào trong nhà, rồi mới phóng xe đi. Chỉ là một câu bâng quơ ấy mà suốt đêm đó tôi đã không ngủ nổi. Những suy nghĩ cứ miên man chập chờn. Nếu anh ấy là Cây thì hẳn tôi là Lá.

Lần đầu tiên gặp cậu ấy, tôi đã bị choáng ngợp đến sững sờ. Dù có nằm mơ tôi cũng không nghĩ lại có người giống Ex đầu tiên của mình đến vậy, đặc biệt là nụ cười.



... nhưng bỗng một ngày cô ấy nói yêu tôi...
Tôi biết biểu cảm đó không qua nổi mắt bạn trai mình. Nhưng anh ấy lại tỏ ra không biết gì. Kể ra, anh ý cũng là một chàng trai kỳ lạ. Lớn lên cùng tôi từ nhỏ, luôn cạnh bên mỗi khi tôi cần. Chẳng khó khăn, tôi nhận ra tình cảm đó không đơn thuần là từ một người bạn. Nhưng… Ở bên Cây, những cảm xúc mãnh liệt khi yêu Ex chưa bao giờ xuất hiện, tôi chỉ cảm thấy mình được an toàn, không hơn. Dù sao cũng phải nói rằng Cây có một sự chịu đựng dẻo dai đến bền bỉ. Có lẽ chính điều đó đã khiến tôi yêu anh ấy.

Đó là một sáng mùa đông lạnh lẽo, khi thức dậy, tôi chợt thấy mình là một kẻ cô đơn yếu ớt giữa một Hà Nội đang run rẩy vì giá rét. Lập tức, tôi cầm điện thoại lên, gọi cho Cây, ở một nơi ấm áp cách tôi hơn 1700km, nói hộ điều anh luôn nghĩ nhưng chưa bao giờ mở lời. Và như thế chúng tôi yêu nhau. Một tình yêu bình lặng. Ít nhất là cho đến khi cậu ấy xuất hiện. Gọi cậu ấy là Gió nhé.

Người ta bảo một tình yêu đứt gánh giữa đường đột ngột thì thường khiến người ta day dứt. Có lẽ đúng thật. Dẫu những tình cảm với người cũ cũng đã phai nhạt, nhưng sự xuất hiện của Gió thực sự đã khuấy động một vùng ký ức đã ngủ yên. Những cảm xúc choáng ngợp xưa cũ lại như sóng xô về.

Không hiểu sao từ Gió luôn toả ra một lực hút ma mị khiến tôi không thể ngừng tìm kiếm cậu ấy trong đám đông, chẳng thể rời mắt trong lớp học. Tôi nửa muốn đến gần Gió, mong mỏi chạm được vào cậu ấy để thoả mãn những yêu thương đang ngày lớn dần trong mình, nhưng lại vừa muốn trốn chạy khỏi cậu ấy. Tôi biết, cứ như thế này là không hay, trước sau gì tôi sẽ làm tổn thương Cây và chính bản thân mình nữa. Giữa hai dòng yêu thương, tôi tự làm đau mình từ lúc nào không hay…

Gió.

Tôi vẫn luôn gọi người yêu mình là Aisha, cô ấy thích được gọi như vậy. Chúng tôi yêu nhau được hơn một năm thì Aisha sang Mỹ du học. Dẫu xa đến nửa vòng trái đất thì tôi vẫn luôn tin tình yêu của mình đủ lớn để vượt qua những khoảng cách không gian và thời gian.

Nhưng… hiện thực thường khác xa với những gì người ta hy vọng. Không có cô ấy, cuộc sống của tôi bỗng trở thành một bức tranh thiếu sinh khí với những màu sắc nhạt nhoà. Sự chênh lệch về múi giờ, những đêm thâu online chat đến gần sáng, yêu thương gói gọn trong vài ba dòng email, dăm ba phút điện thoại, khiến tôi cảm thấy mệt mỏi. Cứ vậy, mọi thứ cứ dần không còn hào hứng như phút ban đầu nữa…Và tôi chợt nhận ra, khoảng cách trong tình yêu quả thật đáng sợ. Hay đúng hơn, nó chỉ là mắt muỗi khi người ta ngập tràn yêu thương, chứ khi mệt mỏi thì…

Tôi chuyển sang trường mới trong một nỗ lực cứu thoát bản thân khỏi những stress chán chường. Ngay từ lần đầu tiên vào lớp, tôi đã bị cái nhìn của một cô gái làm cho nhột nhạt. Nhìn chằm chằm, không rời, cứ như tôi là một sinh vật lạ vậy. Cô ấy có cái tên rất hay, nhưng sau này có bảo tôi, muốn được gọi là Lá.

Lá không chủ động tiếp xúc, nhưng tôi biết cô ấy luôn dõi theo tôi, không rời. Điều ấy khiến tôi tò mò. Chẳng khó lắm để nghe được những câu chuyện về Lá, về sự đổ vỡ của một mối tình từng đình đám nhất trường đã khiến cô ấy co cụm bản thân. Và trên hết, ai cũng bảo tôi giống anh chàng đã bỏ rơi Lá một cách kỳ lạ. Phải chăng vì thế cô ấy chú ý đến tôi?

Trong số bạn mới, có một người tôi rất quý. Cậu ấy tính tình thoải mái, hào sảng, hay cười và rất tâm lý. Những ngày đầu, cậu ấy đã giúp tôi rất nhiều. Ở cậu ấy chỉ có một điều lạ là mỗi khi tôi nhắc đến Lá, cậu ấy lại tần ngần. Nghe nói họ là bạn thân với nhau từ nhiều năm.

Hai tuần từ khi tôi chuyển đến, một lần, sau trận đấu bóng rổ tay đôi, bỗng nhiên cậu ấy nằm vật ra nền sân bóng, nhìn vào một điểm xa xăm nào đó trên bầu trời, hít một hơi dài rồi thở hắt ra: “Lá hiện giờ là bạn gái tớ”.

“Vậy à.” – Tôi cười vang, ném quả bóng màu cam về phía cậu ấy. Cậu ấy đã nói cho tôi bí mật lớn nhất của mình thì tôi cũng làm ngược lại, kể với cậu ấy về Aisha, về tình yêu xa cách nửa vòng trái đất.

Sau này nghĩ lại cũng hiểu thêm ra đôi phần, ví như không phải vì bọn tôi đã quá thân thiết nên cậu ấy mới nói ra điều mà hai người bọn họ giấu kín mọi người bấy lâu, mà do cậu ấy không tự tin vào bản thân. Hẳn là cậu ấy đã nhận ra sự quan tâm đặc biệt hai chiều giữa tôi và Lá.



... nhưng tôi nhận ra rằng: Khi yêu thương là không đủ, nên để người kia ra đi...
Mối quan hệ giữa tôi và Aisha ngày một xấu đi. Cuối cùng cô ấy nói lời chia tay như một sự giải thoát. Mặc dù vẫn còn yêu Aisha, nhưng tôi thực sự cảm thấy mình không còn đủ sức để duy trì mối quan hệ mong manh xa cách ấy nên cũng đành buông tay. Mặt khác, tôi cũng không thể phủ nhận được sự len lỏi của Lá trong tâm trí mình.

Những ngày sau đó, Lá thường ở bên cạnh tôi. Cô ấy bảo những người từng cùng cảnh ngộ dễ thông cảm với nhau hơn. Tôi tiếp nhận cô ấy như một lẽ tự nhiên. Tuy vậy giữa chúng tôi vẫn luôn tồn tại một ranh giới vô hình mà không ai tự ý vượt qua. Cứ như vậy, sự trăn trở đeo đuổi tôi hàng đêm, xoáy quanh câu hỏi: liệu tình yêu chớp nhoáng của mình có thể mang lại hạnh phúc cho cô ấy hơn một mối tình âm thầm nhiều hy sinh hơn 5 năm qua?
Ngày nối ngày vụt trôi…

Cuối cùng thì visa đi Mỹ của tôi cũng hoàn tất. Phải đến hai tháng rồi tôi không liên lạc với Lá, cắt đứt hoàn toàn, lặng lẽ bước ra khỏi cuộc đời cô ấy. Nhưng tôi biết cô ấy vẫn sống tốt, vẫn có người ngày ngày cùng cô ấy đến lớp, mang áo mưa tới mỗi khi trời Hà Nội đột ngột đỏng đảnh, gọi cô ấy dậy hàng sáng và nhắn tin chúc ngủ ngon mỗi đêm. Những chuyện đó tôi biết là cậu ấy làm thay tôi rất tốt, thậm chí còn hơn.

Đúng là tôi rất yêu cô ấy, cũng như Aisha yêu Gió vậy. Nhưng tình yêu của chúng tôi chỉ có thể giữ họ cạnh bên chứ không thể ngăn sự hoà hợp của hai tâm hồn mà ngay buổi ban đầu đã tự nhận ra người kia là định mệnh với mình.

Chat với tôi, có lần Aisha từng bảo: “Không đủ tự tin yêu thương thì buông tay đi”. Tôi đã nghĩ rất lâu, rồi quyết định làm như lời cô ấy nói. Nhưng không vì thế mà tôi từ bỏ hy vọng. Tôi để Lá lại với những lựa chọn của mình. Lá rời Cây hay Gió sẽ cuốn Lá đi?

Thực sự tôi không biết.

Nhưng dù thế nào cuộc sống vẫn tiếp tục…

Như trời tối… rồi trời lại sáng…
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
vuthanh23396
Admin
Admin


Tổng số bài gửi : 168
Age : 20
Đến từ : Hanoi
Điểm shố :x : 126
Thah dah : 0
Registration date : 22/05/2008

Bài gửiTiêu đề: Re: "Chuyện tình cây, lá và gió"...   Fri Nov 07, 2008 5:46 pm

bạn là ai? Ny chị Lưu à?

_________________
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://360.yahoo.com/vuthanh23396
tieuphongdepdai
Dân mứi thôi ạh :|
Dân mứi thôi ạh :|


Tổng số bài gửi : 7
Đến từ : ha noi
Điểm shố :x : 0
Thah dah : 0
Registration date : 05/11/2008

Bài gửiTiêu đề: fg   Fri Nov 07, 2008 9:56 pm

tao la trung hieu
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
vip
Mod đêi :))
Mod đêi :))


Tổng số bài gửi : 76
Age : 20
Đến từ : Giảg Võ skul
Điểm shố :x : 101
Thah dah : 3
Registration date : 08/11/2008

Bài gửiTiêu đề: Re: "Chuyện tình cây, lá và gió"...   Sun Aug 16, 2009 9:04 pm

the ak`
ha` trung hieu ak`?
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://vn2rap.com
Sponsored content




Bài gửiTiêu đề: Re: "Chuyện tình cây, lá và gió"...   

Về Đầu Trang Go down
 
"Chuyện tình cây, lá và gió"...
Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang
 Similar topics
-
» Đoc thơ ngẫm chơi" CHuyện một bức tranh"
» [Share] Suy nghĩ của 1 VIP về chuyện fanKpop luôn bị coi là fan "cuồng"
» [29/7/14][Pho] Poster "Tazza 2: Bàn tay của Chúa"
» [30/12/13][Vid] GD và Jung Hyung Don thắng giải "cặp đôi hoàn hảo" tại lễ trao giải MBC 2013
» [Share] MỘT SỐ CÂU CHUYỆN "CHIC" CỦA BIG BANG VÀ VIP[ĐỌC XONG CƯỜI BỂ BỤNG]

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
16aGV :) :: Buôn dưa lê :: Tin tức --- Khác-
Chuyển đến